watch sexy videos at nza-vids!
Người tàng hình

Người tàng hình


Tác giả:
Đăng ngày: 08-08-2016
4.5 sao 4.5 / 5 ( 68 đánh giá )

Người tàng hình

↓↓


Nghĩ thế thì hắn nhón gót trở ra ngoài, tay quơ vội lấy chìa khóa, đi ngay xuống lầu, và đến bên tủ kiếng để mở . Chẳng mất bao nhiêu thời gian, tấm cửa kiếng dễ dàng giở lên cao, hắn thò tay lượm lên món hàng đã chấm, sợi dây chuyền vàng mặt ngọc. Hắn quay người về phía kiếng, ướm thử trên ngực, và ngắm nghía, tự nhũ: "mặt ngọc phật này bóng nước xanh biếc thật xứng với cổ của chị lắm, nhất là khi chị mặt cái áo cổ rộng hình trái tim ...", Khôi xuýt xoa mường tượng.

Chợt tiếng bước chân vang lên từ phía sau, hắn cuống cuồng bỏ nhanh sợi dây chuyền lại tủ, kịp thời đóng cửa kiếng xuống trước khi người kia xuất hiện. Khôi quay người lại thấy một người đàn bà trạc tuổi trung niên, mặt trắng phì nộn trông rất sang trọng trong bộ áo sườn xám lụa. Bà ta đi nhanh về phía chỗ Khôi đứng, thoáng nhìn thấy chùm chìa khóa treo tòn teng bà giãy nãy lên, chửi đổng, "Trời ơi, cái con quỉ cái này để chìa khóa ở đây vàng bạc sẽ bị mất hết ...". Bà hung hăng đi vội vào trong, Khôi nghe tiếng dậm chân thình thịch trên cầu thang, đoán chắc là bà nặng hơn trăm ký. Đến đây hắn chợt nghĩ, cơ hội để hắn lấy sợi dây chuyền đã tới nếu không mau rũi bà ấy trở lại thì sẽ không còn dịp nữa . Đoạn Khôi đưa tay mở tủ kiếng, nhưng chợt nghe tiếng chửi mắng trên lầu, "cái con đĩ ngựa này, mày định đi đâu đó, mày biết là mày bỏ quên chìa khóa ở dưới không ...". Không có tiếng trả lời từ con bà chủ bán vàng, nhưng tiếng giằn co "đụi đụi" vang lên trên trần nhà . "Buôn bán cái kiểu này chắc có ngày dẹp tiệm ... nghe ... NGHE ... CHƯA! cái đồ ĂN HẠI" . Khôi chú tâm lắng nghe, mỗi tiếng "nghe" và "nghe chưa", rồi tiếng "ăn hại" như đay như nghiến, kèm theo tiếng la toáng của con bà chủ bán vàng, "Ui da! Đau quá má ơi! Má đánh thì đánh chứ nhéo con bầm hết trơn.", tiếng quát tháo, "Đánh HẢ , mày muốn đánh hả, sợ đau hả con, biết sợ sao dám làm ... ĐÁNH NÈ ... ĐÁNH NÈ ...", tiếng lí nhí của con bé, "... Con thiệt có khóa tủ lại rồi mà, chìa khóa con để ngoài bàn kia kìa ..." , "Đâu ra đây coi, mày chỉ cho tao chìa khóa mày để ngoài bàn coi ... con khốn!". Bốn năm tiếng bước chân nện ìn ìn trên trần nhà . Khôi thoáng nghĩ, "mình làm mà cô nàng phải chịu thiệt không phải chút nào ...". nên quyết định bỏ sợi dây chuyền xuống và đi nhanh vào trong, ngó thẳng lên cầu thang. Tiếng giằng co la hét lại vang lên, "Đâu chìa khóa đâu ?", "Dạ lúc nãy con để ở đây mà sao bây giờ nó mất tiêu rồi ...". Khôi lò dò bước lần lên hai ba bậc thang nữa. "Vậy mày nói chùm chìa khóa có cánh bay phải không ?", tiếng trả lời, "Con không biết ... rõ ràng là để ở đây mà". Lúc này Khôi đã bước lên tới bậc thang cuối cùng, cảnh tượng trước mặt thật làm cho hắn mủi lòng. Con bà chủ bán vàng đang bị bà trung niên nhéo hai ba cái liên tiếp trên thân thể mập tròn của con bé. Những nơi bị nhéo chợt nổi ửng lên đỏ quầng, thân thể trắng trẻo của nhỏ giờ đây loang lỗ những vết lằn của năm ngón vằn vện. Khôi bỗng thấy động lòng thương hại cho con bé, nhưng biết chẳng giúp được gì, chỉ đành nhìn con bé bị cái bà trung niên lôi kéo xuống lầu . "Má, má! má để con mặc lại áo quần rồi đi đâu thì đi ...", tiếng gằn giọng, "Không có mặc gì hết ... đi ! Ở truồng tao cũng bắt mày đi! Đi ... đi xuống đây tao chỉ mày thấy, để mày cứ nói tao đỗ thừa cho mày ..., nói là tao hiếp đáp mày ...". Tiếng lình bình của bước chân vang trên nấc thang. Khôi bước theo sau hai người họ xuống dưới nhà, nhìn con bé bị lôi kéo hắn thiệt thấy thương hại, tự hỏi: cớ sao lại có bà má nào dữ dằn đến vậy, kể ra cũng là con ruột chứ bộ !

"Đây mày coi đây, cái này không phải là chìa khóa mày bỏ quên vậy chứ là cái gì ...", tiếng trả lời lí nhí, "Con thiệt tình không biết mà má ...", "Còn chối hả, CHỐI NÈ ... CHỐI NÈ ...", "Ui da! má ơi, má nhéo con đau quá !", "BIẾT ĐAU HẢ CON, BIẾT ĐAU THÌ TỪ NAY CHỪA NGHEN ..." , giọng bà lanh lảnh chanh chua, tiếng trả lời thút thít , "Dạ, con chừa má ơi ... con chừa!". Nhỏ đã sụt sịt khóc, đôi mắt hồn nhiên bây giờ đã ứa lệ, Khôi lại thấy động lòng, ý nghĩ đánh cắp sợi dây chuyền không còn nữa ...

Tiếng quát tháo cất lên, "Trở lên lầu MAU, cấm mày ra khỏi nhà cả tuần này ...", "Không được đâu má ơi, con có hẹn với người ta rồi ...", "Hẹn hả, làm lỗi rồi mà còn muốn đi chơi hả, cặp bồ, cặp bịch hả ..., cứ lo ăn chơi không , con gái gì đâu cái thói lười biếng, không biết má mày sanh ra mày có dạy mày không ...", giọng cương quyết nhưng vẫn có âm sợ sệt của con bé tỏ vẻ bênh vực, "Má, má! ... má không được chửi má con ...má con là người tốt", "Tao chửi má mày đó, mày làm gì tao, giỏi thì kêu bà già đi đời mày về đi, coi tao có dám đánh mày không ...". Thì ra ... đến lúc này Khôi mới hiểu người đàn bà trung niên kia chỉ là má ghẻ của con bé ...

"Mày đi lên lầu mau, từ đây tới ngày mai cấm không được xuống đây ..." . Không thấy con bé nói năng gì, lủi thủi bước vào trong. Khôi nhìn lại thấy khuôn mặt bà trung niên hăm he thật đáng ghét, đợi khi bà lom khom lấy đồ trong hộc tủ, Khôi đưa chân đẩy nhẹ vào mông ... Bà chúi nhũi về phía trước, sức nặng đồ sộ của bà làm đỗ ngã đi tủ kiếng, vàng bạc rơi rớt xuống sàn..., Khôi khoái trá bum miệng cười ... một lúc sau bà lồm cồm ngồi dậy, tay xoa chân, tay xoa đầu chửi đổng, "Thánh thần gì đâu ớ, hết xui này tới xui kia, bị con quỉ làm tức chết, bây giờ lại trượt chân té .
↑↑